Danh ngôn

Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    2160.jpg SAM_2707.jpg SAM_2737.jpg Tu_giac.jpg Chuong_I_dai_so_9.jpg Cac_goc_tao_boi_1_duong_cat_2_duong_thang.jpg DSC02484.jpg Picture_408.jpg Picture_407.jpg Picture_406.jpg Picture_409.jpg Picture_427.jpg Picture_428.jpg Picture_429.jpg Danh_ngon_phu_nu.swf Namhocmoi_2.swf TANG_BAN.swf Banner_tang_bancuc_nhe_14.swf Hinh_nen_dong.gif

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Liên kết website

    Điểm báo

    Dự báo thời tiết

    Hà Nội
    Đồng Hới
    Huế
    TP.HCM

    Chào ngày mới

    Liên kết văn bản giáo dục

    Thời gian

    Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Tiến Dũng giáo viên trường THCS Lại Thượng - Thạch Thất - Hà Nội

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Theo dòng lịch sử > Lịch sử Việt Nam >

    Lê Quý Ðôn

    Tương truyền Lê Quý Ðôn lúc nhỏ rất thông minh nhưng tính khí lại rất ngỗ ngược, vì thế đã làm cho cha mẹ ông phải nhiều phen bực dọc.

    Một hôm, ông cởi truồng đi tắm. Tình cờ giữa đường gặp quan thượng hỏi thăm vào nhà cha mình là Trung hiếu Lê Trọng Thứ; ông liền đứng dạng hai chân ra bảo quan thượng rằng: "Ðố ông biết chữ gì đây?. Nếu ông biết thì tôi sẽ đưa ông vào nhà".

    Ông kia thấy đứa trẻ hỗn xược, giận tím mặt không thèm nói gì cả. Lê Quý Ðôn mới cười vang lên mà rằng:

    "Chữ thái, thế mà cũng không biết!"

    Thấy đứa trẻ quá ngỗ ngược, ông quan ngạc nhiên lắm, sau hỏi ra mới biết là con Trung hiếu công. Lúc vào chơi nhà, ông thượng đem chuyện ấy ra phàn nàn. Trung hiếu công bèn gọi Lê Quý Ðôn lên mắng rằng: "Mày là thằng rắn mày rắn mặt, phải vịnh một bài thơ tự trách mình, nếu không làm được thì tao đánh đòn"

    Lê Quý Ðôn vâng lời, làm ngay bài thơ Nôm như sau:

    "Chẳng phải liu điu vẫn giống nhà,
    Rắn mà biếng học chẳng ai tha,
    Thẹn đèn hổ lửa đau lòng mẹ,
    Nay thét mai gầm rát cổ cha,
    Ráo mép chỉ quen tuồng nói dối
    Lằn lưng cam chịu dấu roi tra
    Từ rày Trâu, Lỗ chăm nghề học
    Kẻo hổ mang danh tiếng thế gia"

    Bài thơ vừa ra giọng tự trách mình lại vừa có ý nêu tên một số loại rắn (liu điu, hổ lửa, mai gầm, ráo, thằn lằn, trâu, hổ mang...) vậy mà đọc vẫn không thấy gì gượng gạo. Ông thượng thấy Lê Quý Ðôn mới tí tuổi mà đã tài như thế, bao nhiêu bực tức đều tiêu tan hết, tấm tắc khen mãi không thôi.


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Tiến Dũng @ 11:19 04/12/2012
    Số lượt xem: 160
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    TRANG TIN TỨC